Hơn nửa ngày tu luyện, trời đã tối, không thấy Bàng Hồng Nguyệt quay lại, chắc nàng đang bận rộn chuẩn bị cho công việc tranh chức Đông Gia. Vì vậy Từ Ngôn không bị ai quấy rầy khi tu luyện.
Không biết đã bắt đầu tranh đấu chưa, Từ Ngôn lo lắng, trực tiếp vận dụng thân pháp ở trong Bàng phủ, người nhẹ như yến.
Bàng phủ cực lớn, thường xuyên có rất nhiều hạ nhân đi lại trong phủ. Cô gia chạy đi vội vàng, không ai dám quản, nhưng mà Từ Ngôn lại chạy chậm dần rồi dừng hẳn.
Nhất thời sốt ruột, Từ Ngôn quên mất Tiểu Hắc, đại môn đã ở ngay trước mắt, đành phải dậm chân quay người lại.




